Một Buổi Chiều Không Có Kế Hoạch
Chiều hôm ấy, thành phố bỗng chậm lại theo một cách rất lạ. Những con đường vốn ồn ào tiếng xe giờ chỉ còn vài chiếc lướt qua, để lại sau lưng âm thanh khe khẽ như gió thở. Tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nơi ánh nắng rơi nghiêng qua ô cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ đã sẫm màu theo năm tháng.